(Lời nhắc cho chính Master Xuân Hùng, cho học viên, và cho những người cộng sự đang muốn bước sang một cuộc đời khác)

Có những câu nói nghe qua thì đơn giản. Nhưng càng sống lâu, càng va chạm nhiều, càng đi qua những giai đoạn bế tắc, trì trệ, lặp lại… ta mới thấy trong đó là cả một sự thật rất lớn. MUỐN CÓ ĐƯỢC ĐIỀU CHƯA TỪNG CÓ - HÃY LÀM ĐIỀU CHƯA TỪNG LÀM
Nghe tưởng như ai cũng biết. Nhưng thật ra, rất ít người sống đúng với câu này.
Rất nhiều người trong chúng ta đều từng rơi vào một vòng lặp rất quen: Muốn cuộc đời khác đi nhưng vẫn giữ nguyên cách nghĩ cũ
Muốn thu nhập tăng lên nhưng vẫn sống với nhịp làm việc cũ
Muốn có thương hiệu lớn nhưng vẫn ngại xuất hiện
Muốn có khách hàng chất lượng nhưng vẫn làm nội dung hời hợt
Muốn có sự bứt phá nhưng vẫn để cảm xúc dẫn dắt thay vì kỷ luật
Muốn được công nhận nhưng vẫn sợ bị đánh giá
Muốn đi xa nhưng vẫn bám chặt vào vùng an toàn
Đây là nghịch lý đau nhất của rất nhiều cuộc đời.
Muốn trái ngọt mới… nhưng vẫn tưới cái cây cũ bằng cách cũ.
Và rồi năm này qua năm khác, người ta không thật sự thất bại theo kiểu gục ngã dữ dội.
Họ chỉ âm thầm mắc kẹt.
Mắc kẹt trong cái đủ sống nhưng không đủ nở hoa.
Mắc kẹt trong cái quen thuộc nhưng không còn phù hợp.
Mắc kẹt trong một phiên bản cũ của chính mình.
Bài viết này không phải để hô hào. Không phải để kích động vài phút rồi thôi.
Mà là một lời nhắc rất thật, rất sâu, dành cho chính Master Xuân Hùng, cho học viên, cho cộng sự, cho bất kỳ ai đang đứng trước một cột mốc quan trọng của đời mình. Bởi vì có những cánh cửa trong cuộc đời… sẽ không mở ra chỉ bằng mong muốn.
Chúng chỉ mở ra khi con người đủ can đảm để làm những điều mình chưa từng làm.
1. CUỘC ĐỜI KHÔNG THƯỞNG CHO MONG MUỐN
CUỘC ĐỜI THƯỞNG CHO SỰ CHUYỂN ĐỘNG
Ai cũng có ước mơ. Ai cũng từng nghĩ về một phiên bản tốt hơn của mình.
Một cuộc sống giàu có hơn.
Một sự nghiệp lớn hơn.
Một thương hiệu mạnh hơn.
Một gia đình vững hơn.
Một nội lực sâu hơn.
Một tầm ảnh hưởng lớn hơn.
Nhưng ước mơ tự nó không đủ.
Khát khao tự nó không đủ.
Ý định tốt tự nó không đủ.
Cuộc đời không đổi hướng chỉ vì ta muốn. Cuộc đời đổi hướng khi ta bắt đầu thay đổi:
- Thói quen
- Tiêu chuẩn
- Môi trường
- Tư duy
- Cách hành động
- Cách chịu trách nhiệm
- Cách đối diện với nỗi sợ
- Cách bước qua sự trì hoãn
Rất nhiều người muốn một kết quả mới, nhưng lại không chịu một cấu trúc sống mới.
Mà không có cấu trúc mới, làm sao có kết quả mới?
Một người không thể có thương hiệu lớn nếu vẫn sống theo kiểu lúc hứng thì làm, lúc mệt thì thôi.
Một người không thể có khách hàng trung thành nếu vẫn giao giá trị theo kiểu chập chờn.
Một người không thể có sự tôn trọng từ thị trường nếu vẫn nửa muốn tiến lên, nửa muốn trốn đi.
Một người không thể có đế chế nếu vẫn giữ tư duy của người chỉ đang xoay xở từng ngày.
Cho nên, câu nói này mạnh ở chỗ nó buộc ta phải nhìn vào sự thật: Điều mình đang có hôm nay phần lớn là hệ quả của điều mình đã làm lặp đi lặp lại.
Muốn ngày mai khác, phải dám sống khác từ hôm nay.
2. CÁI KHÓ KHÔNG PHẢI LÀ KHÔNG BIẾT PHẢI LÀM GÌ
CÁI KHÓ LÀ DÁM RỜI KHỎI CÁI CŨ ĐÃ QUÁ QUEN
Nếu nói thật, phần lớn con người không thiếu kiến thức. Họ biết mình nên:
- Kỷ luật hơn
- Dậy sớm hơn
- Viết đều hơn
- Chăm khách hàng tốt hơn
- Học sâu hơn
- Nói thật hơn
- Bớt trì hoãn hơn
- Bớt viện cớ hơn
Nhưng vấn đề là biết khác hoàn toàn với làm. Vì để làm điều chưa từng làm, con người phải đi qua một cảm giác rất khó chịu: Rời khỏi cái quen.
Cái quen, dù tầm thường, vẫn cho cảm giác an toàn.
Cái cũ, dù không còn hiệu quả, vẫn cho cảm giác đỡ sợ.
Một người quen im lặng sẽ thấy việc lên tiếng là đáng sợ.
Một người quen làm một mình sẽ thấy việc xây đội nhóm là đáng sợ.
Một người quen sống dè dặt sẽ thấy việc đầu tư mạnh vào bản thân là đáng sợ.
Một người quen trì hoãn sẽ thấy việc kỷ luật mỗi ngày là đáng sợ.
Một người quen giấu mình sẽ thấy việc xuất hiện trước công chúng là đáng sợ.
Nhưng chính ở đây, số phận bắt đầu phân nhánh.
Một bên là những người tiếp tục sống trong cái quen, rồi nhận lại những kết quả quen.
Một bên là những người chấp nhận cảm giác vụng về, lạ lẫm, không thoải mái trong giai đoạn đầu… để bước vào một quỹ đạo mới.
Bất kỳ năng lực lớn nào cũng từng bắt đầu bằng sự lóng ngóng.
Bất kỳ phiên bản mạnh mẽ nào cũng từng phải đi qua giai đoạn chưa quen.
Bất kỳ thành tựu lớn nào cũng từng được xây bởi một người dám làm thứ mà trước đó họ chưa từng làm nổi.
3. MUỐN CÓ KẾT QUẢ TRIỆU ĐÔ, KHÔNG THỂ GIỮ THÓI QUEN TRĂM NGÀN
Đây là điều Master Xuân Hùng và bất kỳ người lập nghiệp nào cũng cần nhắc mình rất thường xuyên. Nhiều người muốn mục tiêu rất lớn.
Muốn:
- Xây thương hiệu cá nhân mạnh
- Có hàng nghìn người theo dõi trung thành
- Có cộng đồng học viên chất lượng
- Có doanh thu lớn
- Có hệ sinh thái sản phẩm thông tin
- Có blog mạnh
- Có email list nóng
- Có workshop hút người
Nhưng đời sống hằng ngày của họ lại không tương xứng với giấc mơ đó. Họ vẫn:
- Làm việc tùy hứng
- Nội dung thiếu chiều sâu
- Không đo lường
- Không ghi chép
- Không bám hệ thống
- Dễ nản khi chưa có kết quả
- Dễ lung lay khi chưa ai công nhận
- Dễ bỏ cuộc khi phải làm những việc lặp đi lặp lại
Đó là điểm nghẽn. Kết quả lớn đòi hỏi cấu trúc lớn.
Không ai có thể xây một cây đại thụ bằng tâm thế của người chỉ thích gieo vài hạt rồi chờ phép màu.
Không ai có thể xây đế chế bằng năng lượng thất thường.
Không ai có thể trở thành người dẫn đường nếu bản thân còn chưa chịu dẫn chính mình đi qua kỷ luật, qua đau, qua chán, qua những ngày không ai vỗ tay.
Cho nên, nếu muốn có điều chưa từng có, Master Xuân Hùng và đội ngũ của mình phải thường xuyên tự hỏi:
- Ta đã nâng tiêu chuẩn sống lên tương xứng với mục tiêu chưa?
- Ta đã làm những việc mà phiên bản cũ rất ngại làm chưa?
- Ta đã dám bỏ đi những thói quen khiến đời mình mãi dậm chân chưa?
- Ta đã thật sự hành động như người muốn xây điều lớn chưa?
Câu hỏi này rất đau. Nhưng chính nó làm con người trưởng thành.
4. ĐIỀU CHƯA TỪNG LÀM NHIỀU KHI KHÔNG PHẢI CÁI GÌ QUÁ TO TÁT
MÀ LÀ MỘT KỶ LUẬT RẤT NHỎ NHƯNG RẤT MỚI
Nhiều người nghe câu này xong sẽ nghĩ: “Chắc phải làm điều gì cực lớn, cực liều, cực khác thường.”
Không hẳn. Rất nhiều bước ngoặt lớn của cuộc đời bắt đầu từ những thay đổi rất nhỏ, nhưng rất thật. Ví dụ:
- Lần đầu tiên ngồi xuống viết bài blog dù chưa ai đọc
- Lần đầu tiên gửi email thật sâu thay vì chỉ báo tin
- Lần đầu tiên lên Zoom chia sẻ một cách nghiêm túc
- Lần đầu tiên gọi điện cho khách hàng để nghe họ thật sự nói gì
- Lần đầu tiên ghi chép lại ngôn ngữ của thị trường
- Lần đầu tiên dám quay video dù giọng còn run
- Lần đầu tiên xây hệ thống thay vì chỉ làm theo cảm hứng
- Lần đầu tiên nói “không” với những việc không còn phù hợp
- Lần đầu tiên bắt mình hoàn thành đúng cam kết dù không ai kiểm tra
- Lần đầu tiên chấp nhận làm điều đúng, thay vì làm điều dễ
Những việc này nhìn ngoài rất nhỏ. Nhưng với người chưa từng sống như vậy, đó là một cuộc cách mạng.
Thứ làm cuộc đời thay đổi không phải lúc nào cũng là một quyết định ầm ầm như sấm.
Nhiều khi đó là một cú xoay trục âm thầm.
Một kỷ luật mới.
Một thói quen mới.
Một tiêu chuẩn mới.
Một cách phản ứng mới.
Một cách chịu trách nhiệm mới.
Và rồi 30 ngày sau, 90 ngày sau, 1 năm sau… con người nhìn lại và thấy: Mình không còn là người cũ nữa.
5. NỖI SỢ LỚN NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ THẤT BẠI
MÀ LÀ PHẢI TRỞ THÀNH NGƯỜI MỚI
Đây là một tầng rất sâu. Nhiều người nói họ sợ thất bại.
Nhưng nếu đào sâu hơn, nhiều khi điều họ sợ không phải thất bại.
Điều họ sợ là phải trở thành phiên bản khác của chính mình.
Vì để có điều chưa từng có, ta phải buông nhiều thứ:
- Cái tôi cũ
- Cách sống cũ
- Nhịp trì hoãn cũ
- Thói quen than phiền cũ
- Những cái cớ cũ
- Những vòng lặp cũ
- Những mối quan hệ kéo lùi cũ
- Cả một phần bản sắc cũ từng khiến ta cảm thấy an toàn
Đó là lý do thay đổi thật sự luôn chạm tới bản sắc. Một người muốn có kết quả mới, đến lúc nào đó sẽ phải trả lời câu hỏi:
Mình còn muốn giữ phiên bản cũ của mình đến bao giờ? Đây là câu hỏi mà không ai trả lời hộ ai được.
Master Xuân Hùng cũng vậy.
Học viên cũng vậy.
Cộng sự cũng vậy.
Đến một thời điểm, mỗi người phải tự quyết định:
Tiếp tục là người cũ, với những kết quả cũ
hay
Chấp nhận đau tăng trưởng để bước sang một đời sống khác
Không có sự bứt phá nào mà không có mất mát.
Ta mất sự dễ dãi.
Mất sự trì hoãn.
Mất cái cớ.
Mất quyền đổ lỗi.
Mất cái cảm giác được sống vừa vừa.
Nhưng đổi lại, ta có cơ hội chạm tới một cuộc đời chưa từng có.
6. MỌI THÀNH TỰU LỚN ĐỀU TỪNG LÀ MỘT VIỆC “CHƯA TỪNG LÀM”
Hãy nhìn bất kỳ thành tựu nào. Lần đầu tiên cũng đều là lần chưa từng có.
Lần đầu tiên một người dám đứng lên nói trước đám đông.
Lần đầu tiên một người dám xuất bản bài viết thật của mình.
Lần đầu tiên một người dám bán tri thức của mình.
Lần đầu tiên một người dám mở workshop.
Lần đầu tiên một người dám xây đội nhóm.
Lần đầu tiên một người dám định vị mình ở đẳng cấp cao hơn.
Lần đầu tiên một người dám từ chối sự tầm thường.
Không ai sinh ra đã quen với những bước ngoặt lớn. Người khác biệt không phải vì họ không sợ. Họ khác vì họ làm dù còn sợ.
Họ run nhưng vẫn làm.
Họ chưa giỏi nhưng vẫn làm.
Họ chưa chắc nhưng vẫn làm.
Họ chưa có đủ sự công nhận nhưng vẫn làm.
Đó là phẩm chất của người xây điều lớn.
Nếu cứ chờ đến khi hết sợ mới bắt đầu, rất nhiều người sẽ chờ cả đời.
Nếu cứ chờ đến khi đủ giỏi mới dám xuất hiện, rất nhiều tài năng sẽ chết trong im lặng.
Nếu cứ chờ đến khi có đủ tín hiệu chắc chắn, nhiều cánh cửa sẽ đóng mất.
Cho nên, lời nhắc “muốn có điều chưa từng có – hãy làm điều chưa từng làm” không phải lời thúc ép liều lĩnh.
Nó là lời gọi: Hãy can đảm bước qua ngưỡng đầu tiên.
7. ĐỐI VỚI MASTER XUÂN HÙNG, ĐIỀU CHƯA TỪNG LÀM CÓ THỂ LÀ GÌ?
Câu hỏi này rất quan trọng. Vì một bài viết mạnh không chỉ để đọc cho đã.
Nó phải kéo người đọc quay về với đời thật của mình. Với Master Xuân Hùng, “điều chưa từng làm” có thể không nằm ở mơ thêm một giấc mơ mới.
Mà nằm ở việc dám nâng chuẩn cách thực thi giấc mơ cũ.
Có thể là:
- Viết sâu hơn, thật hơn, đều hơn dù chưa thấy kết quả ngay
- Biến blog thành tài sản thật sự, không chỉ là nơi đăng bài
- Xây email như một cỗ máy nuôi niềm tin
- Mở workshop với một cấu trúc có hệ thống hơn
- Đo lường hành vi người đọc và học viên thật kỹ
- Nghe khách hàng nói nhiều hơn là đoán
- Tạo chuỗi nội dung 90 ngày thay vì viết rời rạc
- Xây cộng đồng thay vì chỉ bán từng sản phẩm
- Đào tạo cộng sự theo tiêu chuẩn cao hơn
- Yêu cầu bản thân sống đúng với đẳng cấp mình muốn dẫn dắt người khác tới
Đôi khi, điều chưa từng làm không phải bắt đầu thêm. Mà là làm cái đang làm với một độ sâu và độ kỷ luật mà trước đây mình chưa từng có.
Đó cũng là một dạng tái sinh.
8. ĐỐI VỚI HỌC VIÊN, ĐIỀU CHƯA TỪNG LÀM
THƯỜNG CHÍNH LÀ THỨ HỌ ĐANG TRÌ HOÃN
Nhiều học viên không thiếu tiềm năng. Họ chỉ trì hoãn quá lâu những việc đáng lẽ phải làm.
Ví dụ:
- Viết bài đầu tiên
- Nói ra thông điệp của mình
- Công khai hành trình của mình
- Gọi tên khách hàng của mình
- Đặt lịch làm việc rõ ràng
- Xây sản phẩm đầu tiên
- Mở workshop đầu tiên
- Gửi email đầu tiên
- Bán một cách tử tế thay vì né bán
- Cam kết với bản thân mà không cần ai thúc
Đây là điều rất thật. Nhiều người không kẹt vì thiếu cơ hội.
Họ kẹt vì không dám làm việc mà phiên bản mới của họ đang đòi hỏi.
Cho nên câu này không chỉ là khẩu hiệu. Nó là một tấm gương.
Nó buộc mỗi học viên phải tự hỏi:
- Điều gì mình biết là cần làm nhưng vẫn chưa làm?
- Điều gì mình né mãi vì sợ?
- Điều gì mình cứ hứa với bản thân nhưng vẫn trì hoãn?
- Điều gì nếu mình bắt đầu ngay bây giờ, 90 ngày nữa cuộc đời có thể khác?
Nhiều khi câu trả lời không hề bí ẩn. Nó nằm ngay ở việc họ vẫn tránh bấy lâu.
9. ĐỐI VỚI CỘNG SỰ, CÂU NÀY LÀ MỘT LỜI KÊU GỌI TRƯỞNG THÀNH
Một đội ngũ không thể đi đến tầm cao mới nếu mỗi người vẫn giữ nhịp làm việc cũ.
Muốn tổ chức mạnh hơn, cộng sự cũng phải lớn hơn.
Điều chưa từng làm ở đây có thể là:
- Chủ động hơn thay vì chờ giao việc
- Sâu hơn thay vì làm cho xong
- Chịu trách nhiệm hơn thay vì giải thích
- Học nhanh hơn thay vì ngại khó
- Phối hợp tốt hơn thay vì giữ cái tôi
- Đo lường kỹ hơn thay vì làm theo cảm giác
- Tiêu chuẩn cao hơn thay vì dễ dãi với lỗi lặp lại
- Sống với tinh thần đồng đội thay vì chỉ làm phần của mình
Một cộng sự thật sự mạnh không chỉ hỏi: “Việc của em là gì?”
Mà còn hỏi:
“Làm sao để việc này ra kết quả tốt hơn?”
“Làm sao để giảm gánh cho đội?”
“Làm sao để thương hiệu mạnh hơn?”
“Làm sao để khách hàng được phục vụ tốt hơn?”
Muốn có một đội ngũ chưa từng có, phải có những con người sẵn sàng làm việc ở một đẳng cấp họ chưa từng sống.
10. ĐÔI KHI ĐIỀU CHƯA TỪNG LÀM LÀ DÁM CẮT BỎ
Nhiều người nghĩ “làm điều chưa từng làm” chỉ là thêm vào. Nhưng rất nhiều lần, nó là bỏ đi. Bỏ:
- Thói quen trì hoãn
- Nhịp sống rối loạn
- Các mối quan hệ làm hao năng lượng
- Việc tiêu thụ nội dung vô nghĩa
- Những mục tiêu nghe hay nhưng không thật sự quan trọng
- Thói quen đổ lỗi
- Sự dễ dãi với bản thân
- Cái nhu cầu được thoải mái mọi lúc
Có những thứ nếu không cắt bỏ, cuộc đời không có chỗ cho điều mới bước vào.
Không thể vừa ôm lấy sự cũ kỹ, vừa đòi sinh ra tương lai mới.
Không thể vừa muốn bứt phá, vừa bảo vệ mọi thứ làm mình trì trệ.
Cho nên, với nhiều người, điều chưa từng làm mạnh nhất có thể là: Lần đầu tiên dám nói không với điều không còn xứng đáng có mặt trong đời mình nữa.
11. KHÔNG PHẢI LÚC NÀO KẾT QUẢ CŨNG ĐẾN NGAY
NHƯNG HÀNH ĐỘNG MỚI LUÔN TẠO RA MỘT CON NGƯỜI MỚI
Đây là điểm cần nói rất thật. Không phải cứ làm điều mới hôm nay là ngày mai đời đổi khác.
Không phải cứ nỗ lực một tuần là kết quả nổ ra.
Không phải cứ dám hơn một chút là thị trường lập tức vỗ tay.
Có những giai đoạn, ta làm điều đúng nhưng chưa thấy quả ngay.
Đó là lúc rất nhiều người quay về cái cũ.
Vì họ nghĩ:
“Làm mới rồi mà chưa thấy gì.”
“Chắc không hợp.”
“Chắc thôi.”
“Chắc mình vẫn vậy thôi.”
Nhưng họ quên một điều: Kết quả bên ngoài đôi khi đến chậm, nhưng mỗi hành động mới đang âm thầm tạo ra một con người mới bên trong.
Người dám viết đều sẽ khác người chỉ nghĩ về viết.
Người dám giữ kỷ luật sẽ khác người sống theo cảm hứng.
Người dám xuất hiện sẽ khác người cứ mãi chuẩn bị.
Người dám chịu trách nhiệm sẽ khác người luôn viện cớ.
Mà khi con người đã khác, kết quả sớm muộn cũng phải khác.
Cho nên, đừng chỉ nhìn vào trái ngọt quá sớm.
Hãy nhìn vào việc mình có đang trở thành người đủ sức giữ trái ngọt đó hay không.
12. CÂU NÀY THỰC CHẤT LÀ MỘT LỜI THỀ SỐNG
“Muốn có được điều chưa từng có – hãy làm điều chưa từng làm.”
Nếu sống đủ sâu với câu này, nó không còn là một câu truyền động lực.
Nó trở thành một nguyên tắc sống.
Nghĩa là mỗi khi thấy cuộc đời đang dậm chân, ta không vội trách số phận. Ta hỏi:
- Mình đang lặp lại điều gì?
- Mình đang sợ làm điều gì?
- Mình đang bám vào cái gì đã quá cũ?
- Mình cần thay đổi điều gì trong cách nghĩ, cách sống, cách hành động?
Câu này buộc ta trưởng thành. Nó không cho ta trốn trong mơ ước.
Nó đẩy ta về phía trách nhiệm. Và đó là món quà lớn nhất.
Vì khi một con người chịu nhận trách nhiệm cho bước ngoặt của chính mình, họ thôi chờ được cứu. Họ bắt đầu trở thành người tạo ra đời mình.
KẾT
Master Xuân Hùng, học viên, cộng sự, và bất kỳ ai đang đọc những dòng này… có thể tất cả chúng ta đều đang đứng trước một cánh cửa.
Phía sau cánh cửa đó là:
- Phiên bản mạnh hơn của chính mình
- Một sự nghiệp lớn hơn
- Một thương hiệu thật hơn
- Một cộng đồng đẹp hơn
- Một cuộc đời rõ ràng hơn
- Một tương lai xứng đáng hơn
Nhưng cánh cửa đó không mở bằng ao ước. Nó mở bằng hành động.
Hành động mới.
Kỷ luật mới.
Tiêu chuẩn mới.
Can đảm mới.
Sự thật mới.
Sự dấn thân mới.
Cho nên, nếu thật sự muốn có được điều chưa từng có… hãy dám làm điều chưa từng làm.
Dám viết khi chưa ai đọc.
Dám bắt đầu khi chưa hoàn hảo.
Dám kỷ luật khi chưa ai công nhận.
Dám đi sâu khi người khác đi lướt.
Dám bền bỉ khi chưa thấy quả.
Dám sống như con người mà tương lai của mình đang đòi hỏi.
Vì rất có thể… thứ ngăn cách một cuộc đời bình thường với một cuộc đời bứt phá không phải là số phận.
Mà chỉ là một quyết định: Hôm nay, mình có dám làm điều mình chưa từng làm hay không.
Chúc bạn thành công
Master Xuân Hùng
Người Đồng Hành Và Đưa Bạn Lên Tầm Cao Mới
